和陶乞食

宋代 蘇軾
莊周昔貸粟,猶欲舂脫之。 魯公亦乞米,炊煮尚不辭。 淵明端乞食,亦不避嗟來。 嗚呼天下士,死生寄一杯。 斗水何所直,遠汲苦姜詩。 幸有餘薪米,養此老不才。 至味久不壞,可為子孫貽。
zhuāng zhōu dài   yóu chōng tuō zhī
gōng   chuī zhǔ shàng
yuān míng duān shí   jiē lái
tiān xià shì   shēng bēi
dòu shuǐ suǒ zhí   yuǎn jiāng shī
xìng yǒu xīn   yǎng lǎo cái
zhì wèi jiǔ huài   wèi sūn