和陶《擬古九首》 其七
嘉陽發地暖,天氣漸澄和。理我塵中索,聊作佳春歌。
往者不可再,來者一何多。灼灼園中色,非復舊年花。
歌成坐嘆息,奈此良辰何。
jiā
嘉
yáng
陽
fā
發
dì
地
nuǎn
暖
,
tiān
天
qì
氣
jiàn
漸
chéng
澄
hé
和
lǐ
。
wǒ
理
chén
我
zhōng
塵
suǒ
中
liáo
索
,
zuò
聊
jiā
作
chūn
佳
gē
春
歌
。
wǎng
往
zhě
者
bù
不
kě
可
zài
再
,
lái
來
zhě
者
yī
一
hé
何
duō
多
zhuó
。
zhuó
灼
yuán
灼
zhōng
園
sè
中
fēi
色
,
fù
非
jiù
復
nián
舊
huā
年
花
。
gē
歌
chéng
成
zuò
坐
tàn
嘆
xī
息
,
nài
奈
cǐ
此
liáng
良
chén
辰
hé
何
。