和陶擬古九首

宋代 蘇軾
杜門人笑我,不知有天游。 光明遍十萬,咫尺陋九州。 此觀一日成,袞袞通法流。 竿木常自隨,何必返故丘。 老聃白髮年,青牛去西周。 不遇關尹喜,履跡誰能求。
mén rén xiào   zhī yǒu tiān yóu  
guāng míng biàn shí wàn   zhǐ chǐ lòu jiǔ zhōu  
guān chéng   gǔn gǔn tōng liú  
gān 竿 cháng suí   fǎn qiū  
lǎo dān bái nián   qīng niú 西 zhōu  
guān yǐn   shuí néng qiú