和陶和劉柴桑

宋代 蘇軾
萬劫互起滅,百年一踟躇。 漂流四十年,今乃言卜居。 且喜天壤間,一席亦吾廬。 稍理蘭桂叢,盡平狐兔墟。 黃櫞出舊枿,紫茗抽新畲。 我本早衰人,不謂老更劬。 邦君助畚鍤,鄰里通有無。 竹屋從低深,山窗自明疏。 一飽便終日,高眠忘百須, 無妻老相如。
wàn jié miè   bǎi nián chí chú
piāo liú shí nián   jīn nǎi yán
qiě tiān rǎng jiān  
shāo lán guì cóng   jǐn píng
huáng yuán chū jiù niè   míng chōu xīn shē
běn zǎo shuāi rén   wèi lǎo gēng
bāng jūn zhù běn chā   lín tōng yǒu
zhú cóng shēn   shān chuāng míng shū
bǎo biàn 便 zhōng   gāo mián wàng bǎi  
lǎo xiàng