和陶讀山海經十三首韻送機簡堂自景星岩再住

宋代 吳芾
師本窮和尚,我亦窮秀才。 忍窮俱已徹,老肯不歸來。 今師雖暫別,泉石莫相猜。 應緣聊復耳,師豈有公哉。
shī běn qióng shàng   qióng xiù cai  
rěn qióng chè   lǎo kěn guī lái  
jīn shī suī zàn bié   quán shí xiāng cāi  
yìng yuán liáo ěr   shī yǒu gōng zāi