和陶酬劉柴桑

宋代 蘇軾
紅藷與紫芽,遠插牆四周。且放幽蘭春,莫爭霜菊秋。 窮冬出瓮盎,磊落勝農疇。淇上白玉延,能復過此不? 一飽忘故山,不思馬少游。
hóng shǔ   yuǎn chā qiáng zhōu qiě fàng yōu lán chūn   zhēng shuāng qiū
qióng dōng chū wèng àng   lěi luò shèng nóng chóu shàng bái yán   néng guò  
bǎo wàng shān   shǎo yóu