和湯叔度雪

宋代 楊萬里
道得閒來盡未閒,頗緣幽事擾心間。 臥聽雪作披衣起,不待天明帶月看。 更覺梅枝殊摘索,只驚蓬鬢卻羈單。 飛花豈解知人意,風裡時時戲作團。
dào xián lái jǐn wèi xián   yuán yōu shì rǎo xīn jiān  
tīng xuě zuò   dài tiān míng dài yuè kàn  
gèng jué méi zhī shū zhāi suǒ   zhǐ jīng péng bìn què dān  
fēi huā jiě zhī rén   fēng shí shí zuò tuán