和唐人張為秋醉歌

宋代 李綱
秋風愈淒緊,感此梁溪翁。煙水出砂石,風霜脫梧桐。 歲晏無與歡,步屧攜蒼筇。俯視檻中菊,仰瞻峰頂松。 有酒聊自適,旋滴真珠紅。長鯨吸百川,坐使玉樽空。 念古壯氣激,懷家歸興濃。陶然不知醉,如墮煙霧中。 醉魂眇安往,夢渡江水東。髣髴生六翮,飄忽騰雙龍。 醒來無所見,溪冷山重重。紗窗透殘月,瓦枕來疏鍾。 起視夜將闌,星河粲玲瓏。乘風欲輕舉,骨肉疑都融。 卻思向來醉,豈離方寸地。長醉不用醒,蕭然謝名利。
qiū fēng jǐn   gǎn liáng wēng yān shuǐ chū shā shí fēng   shuāng tuō tóng    
suì yàn huān   xiè xié cāng qióng shì kǎn zhōng yǎng   zhān fēng dǐng sōng    
yǒu jiǔ liáo shì   xuán zhēn zhū hóng cháng jīng bǎi chuān zuò   shǐ 使 zūn kōng    
niàn zhuàng   huái jiā guī xīng nóng táo rán zhī zuì   duò yān zhōng    
zuì hún miǎo ān wǎng   mèng jiāng shuǐ dōng fǎng shēng liù piāo   téng shuāng lóng    
xǐng lái suǒ jiàn   lěng shān chóng chóng shā chuāng tòu cán yuè   zhěn lái shū zhōng    
shì jiāng lán   xīng càn líng lóng chéng fēng qīng   ròu dōu róng    
què xiàng lái zuì   fāng cùn cháng zuì yòng xǐng xiāo   rán xiè míng