和唐秘校見貽長篇

宋代 吳儆
君才離奇臥壑松,力回萬牛匠非哲。 我如坎井可窺底,短綆未汲固自竭。 饑寒驅置簿領中,巧匠旁觀指濡血。 逢人首下尻益高,敢遇督郵腰不折。 憧憧往來窮朝昏,負負江湖弄風月。 邑雖陋室無佳士,稍輸城府開私謁。 平生聞人說項斯,秀句秋江更清澈。 鼯徑經雨忽蛩然。傾囷倒廩不我屑。 渥窪汗血絕後殿,天球河圖合前列。 要知暖須自知,舐蜜中邊不容說。 痴兒徒痴不了事,相留湯餅未暇設。 如今豈止傾蓋舊,向者固已聞風說。 命之窮達有宿分,男兒功名在晚節。 未應種豆趣南山,試一上書干北闕。 君不見少陵流落老更窮,長嘆自比稷與契。
jūn cái sōng   huí wàn niú jiàng fēi zhé  
kǎn jǐng kuī   duǎn gěng wèi jié  
hán zhì 簿 lǐng zhōng   qiǎo jiàng páng guān zhǐ xuè  
féng rén shǒu xià kāo gāo   gǎn yóu yāo zhé  
chōng chōng wǎng lái qióng cháo hūn   jiāng nòng fēng yuè  
suī lòu shì jiā shì   shāo shū chéng kāi  
píng shēng wén rén shuì xiàng   xiù qiū jiāng gèng qīng chè  
jìng jīng qióng rán qīng qūn dào lǐn xiè    
hàn xuè jué hòu diàn 殿   tiān qiú qián liè  
yào zhī nuǎn zhī   shì zhōng biān róng shuō  
chī ér chī liǎo shì   xiāng liú tāng bǐng wèi xiá shè  
jīn zhǐ qīng gài jiù   xiàng zhě wén fēng shuō  
mìng zhī qióng yǒu 宿 fèn   nán ér gōng míng zài wǎn jié  
wèi yìng zhǒng dòu nán shān   shì shàng shū gàn běi què  
jūn jiàn shǎo líng liú luò lǎo gēng qióng   cháng tàn