鶴嘆二首

唐代 劉禹錫
寂寞一雙鶴,主人在西京。故巢吳苑樹,深院洛陽城。 徐引竹間步,遠含雲外情。誰憐好風月,鄰舍夜吹笙。 丹頂宜承日,霜翎不染泥。愛池能久立,看月未成棲。 一院春草長,三山歸路迷。主人朝謁早,貪養汝南雞。
shuāng   zhǔ rén zài 西 jīng cháo yuàn shù   shēn yuàn luò yáng chéng
yǐn zhú jiān   yuǎn hán yún wài qíng shuí lián hǎo fēng yuè   lín shè chuī shēng
dān dǐng chéng   shuāng líng rǎn ài chí néng jiǔ   kàn yuè wèi chéng
yuàn chūn cǎo zhǎng   sān shān guī zhǔ rén cháo zǎo   tān yǎng nán