和蘇養直見貽二首

宋代 曹勛
投閒久去大明宮,鐘鼎山林興已同。 但得眠雲仍釣水,不妨抹月與批風。 頗能植杖閒為圃,尚欲臨文學送窮。 煩子遠來忘趼足,問言今作白頭翁。
tóu xián jiǔ míng gōng   zhōng dǐng shān lín xīng tóng
dàn mián yún réng diào shuǐ   fáng yuè fēng
néng zhí zhàng xián wèi   shàng lín wén xué sòng qióng
fán zi yuǎn lái wàng jiǎn   wèn yán jīn zuò bái tóu wēng