和孫尉登空翠堂鼓琴酌茗有懷憐令二首

宋代 虞儔
樓畔晴嵐翠拂空,天教我輩一尊同。 只愁楊柳歸來綠,卻嘆桃花去後紅。 春事又還觴詠里,人生正墮別離中。 不堪搔首東南望,獨立驚風嘆斷鴻。
lóu pàn qíng lán cuì kōng   tiān jiào bèi zūn tóng  
zhǐ chóu yáng liǔ guī lái   què tàn táo huā hòu hóng  
chūn shì yòu hái shāng yǒng   rén shēng zhèng duò bié zhōng  
kān sāo shǒu dōng nán wàng   jīng fēng tàn duàn hóng