和孫莘老題召伯斗野亭

宋代 張舜民
我登甘棠埭,所向殊未平。舟行污池中,頓失江湖青。 蛙聲亂僧唄,鴟吻赫市甍。意同伯喈死,苟與衛士傾。 開池種白蓮,壘石擬三生。猶淹南斗墟,終遠北斗城。 設我紫藕供,報之白茅烹。三年猿鶴友,萬里秦梵行。 秋風隴首至,落日淮南明。寄言懷土士,慎勿慕官榮。
dēng gān táng dài   suǒ xiàng shū wèi píng zhōu xíng chí zhōng dùn   shī jiāng qīng    
shēng luàn sēng bei   chī wěn shì méng tóng jiē gǒu   wèi shì qīng    
kāi chí zhǒng bái lián   lěi shí sān shēng yóu yān nán dòu zhōng   yuǎn běi dǒu chéng    
shè ǒu gōng   bào zhī bái máo pēng sān nián yuán yǒu wàn   qín fàn xíng    
qiū fēng lǒng shǒu zhì   luò huái nán míng yán huái shì shèn   guān róng