和孫莘老題召伯斗野亭

宋代 秦觀
淮海破冬仲,雪霜滋不平。 菱荷枯折盡,積水寒更清。 輟棹得佳觀,湖天繞朱甍。 信美無與娛,濁醪聊自傾。 北眺桑梓國,悠然白雲生。 南望古邗溝,滄波帶蕪城。 村墟翳茅竹,孤煙起晨烹。 檐間鳥聲落,客子念當行。 攬衣視日景,薄陰漏微明。 何時復來游,春風發鮮榮。
huái hǎi dōng zhòng   xuě shuāng píng  
líng shé jǐn   shuǐ hán gēng qīng  
chuò zhào jiā guān   tiān rào zhū méng  
xìn měi   zhuó láo liáo qīng  
běi tiào sāng guó   yōu rán bái yún shēng  
nán wàng hán gōu   cāng dài chéng  
cūn máo zhú   yān chén pēng  
yán jiān niǎo shēng luò   niàn dāng háng  
lǎn shì jǐng   báo yīn lòu wēi míng  
shí lái yóu   chūn fēng xiān róng