和孫莘老次韻

宋代 蘇軾
去國光陰春雪消,還家蹤跡野雲飄。 功名正自妨行樂,迎送才堪博早朝。 雖去友朋親吏卒,卻辭讒謗得風謠。 明年我亦江東去,不問繁華與寂寥。
guó guāng yīn chūn xuě xiāo   huán jiā zōng yún piāo  
gōng míng zhèng fáng xíng   yíng sòng cái kān zǎo cháo  
suī yǒu péng qīn   què chán bàng fēng yáo  
míng nián jiāng dōng   wèn fán huá liáo