和孫少述中秋 其一

宋代 劉攽
月出東山表,遙思澤國秋。綠雲孤鏡上,透水大珠浮。 重露梧桐落,微寒蟋蟀愁。我時攜客飲,浮白最高樓。
yuè chū dōng shān biǎo   yáo guó qiū yún jìng shàng tòu   shuǐ zhū    
zhòng tóng luò   wēi hán shuài chóu shí xié yǐn   bái zuì gāo lóu