和孫公善李仲同金櫻餌唱酬二首

宋代 黃庭堅
人生欲長存,日月不肯遲。 百年風吹過,忽成甘蔗滓。 傳聞上世士,烹餌草木滋。 千秋垂綠髮,每恨不同時。 李侯好方術,肘後探神奇。 金櫻出皇墳,刺橐覽霜枝。 寒窗司火候,古鼎凍膠飴。 初嘗不可口,醇酒和味宜。 至今身七十,孺子色不衰。 田中按耘鉏,孫息親抱持。 卻笑鄰舍公,未老須杖藜。
rén shēng cháng cún   yuè kěn chí
bǎi nián fēng chuī guò   chéng gān zhe
chuán wén shàng shì shì   pēng ěr cǎo
qiān qiū chuí   měi hèn tóng shí
hóu hǎo fāng shù   zhǒu hòu tàn shén
jīn yīng chū huáng fén   tuó lǎn shuāng zhī
hán chuāng huǒ hòu   dǐng dòng jiāo
chū cháng kǒu   chún jiǔ wèi
zhì jīn shēn shí   shuāi
tián zhōng àn yún chú   sūn qīn bào chí
què xiào lín shè gōng   wèi lǎo zhàng