和孫公善李仲同金櫻餌唱酬二首

宋代 黃庭堅
假守富春公,秋毫聽民詞。 夙夜臨公廳,歸臥酸體肢。 李侯來饋藥,期以十日知。 深中護靈根,金鏁祕玉(上竹下氏)。 不須許斧子,辛勤采玉芝。 我方困健訟,撾翁爭一錐。 不能鳴弦坐,頗似巫馬期。 敢乞刀圭余,歸和卯飲卮。 儻令憂民病,從此得國醫。
jiǎ shǒu chūn gōng   qiū háo tīng mín
lín gōng tīng   guī suān zhī
hóu lái kuì yào   shí zhī
shēn zhōng líng gēn   jīn suǒ   shàng zhú xià shì   )。
zi   xīn qín cǎi zhī
fāng kùn jiàn sòng   wēng zhēng zhuī
néng míng xián zuò   shì
gǎn dāo guī   guī mǎo yǐn zhī
tǎng lìng yōu mín bìng   cóng de guó