和孫倅見貽八首

宋代 曹勛
韻語初疑擲夜光,頓驅熱惱作清涼。 紫髯英概雲仍著,藏室文華錦繡香。 客況詎能論酒惡,高懷當不較龜長。 與公避地均休戚,天使詩人識漫郎。
yùn chū zhì guāng   dùn nǎo zuò qīng liáng
rán yīng gài yún réng zhù   cáng shì wén huá jǐn xiù xiāng
kuàng néng lùn jiǔ è   gāo huái dāng jiào guī zhǎng
gōng jūn xiū   tiān shǐ 使 shī rén shí màn láng