和宋春卿寄詩韻二首
壯遊不知倦,老境怕逢春。
自分無知已,何堪從避人。
飛花空有恨,巢燕不嫌貧。
獨憶延陵客,風流似季真。
zhuàng
壯
yóu
游
bù
不
zhī
知
juàn
倦
,
lǎo
老
jìng
境
pà
怕
féng
逢
chūn
春
。
zì
自
fēn
分
wú
無
zhī
知
yǐ
已
,
hé
何
kān
堪
cóng
從
bì
避
rén
人
。
fēi
飛
huā
花
kōng
空
yǒu
有
hèn
恨
,
cháo
巢
yàn
燕
bù
不
xián
嫌
pín
貧
。
dú
獨
yì
憶
yán
延
líng
陵
kè
客
,
fēng
風
liú
流
shì
似
jì
季
zhēn
真
。