和《思歸樂》

唐代 白居易
山中不棲鳥,夜半聲嚶嚶。 似道思歸樂,行人掩泣聽。 皆疑此山路,遷客多南征。 憂憤氣不散,結化為精靈。 我謂此山鳥,本不因人生。 人心自懷土,想作思歸鳴。 孟嘗平居時,娛耳琴泠泠。 雍門一言感,未奏淚沾纓。 魏武銅雀妓,日與歡樂並。 一旦西陵望,欲歌先涕零。 峽猿亦無意,隴水復何情。 為入愁人耳,皆為腸斷聲。 請看元侍御,亦宿此郵亭。 因聽思歸鳥,神氣獨安寧。 問君何以然,道勝心自平。 雖為南遷客,如在長安城。 雲得此道來,何慮復何營。 窮達有前定,憂喜無交爭。 所以事君日,持憲立天庭。 雖有回天力,撓之終不傾。 況始三十餘,年少有直名。 心中志氣大,眼前爵祿輕。 君恩若雨露,君威若雷霆。 退不苟免難,進不曲求榮。 在火辨玉性,經霜識松貞。 展禽任三黜,靈均長獨醒。 獲戾自東洛,貶官向南荊。 再拜辭闕下,長揖別公卿。 荊州又非遠,驛路半月程。 漢水照天碧,楚山插雲青。 江陵橘似珠,宜城酒如餳。 誰謂遣謫去,未妨游賞行。 人生百歲內,天地暫寓形。 太倉一稊米,大海一浮萍。 身委逍遙篇,心付頭陀經。 尚達生死觀,寧為寵辱驚? 中懷苟有主,外物安能縈。 任意思歸樂,聲聲啼到明。
shān zhōng niǎo   bàn shēng yīng yīng
shì dào guī   xíng rén yǎn tīng
jiē shān   qiān duō nán zhēng
yōu fèn sàn   jié huà wèi jīng líng
wèi shān niǎo   běn yīn rén shēng
rén xīn huái   xiǎng zuò guī míng
mèng cháng píng shí   ěr qín líng líng
yōng mén yán gǎn   wèi zòu lèi zhān yīng
wèi tóng què   huān bìng
dàn 西 líng wàng   xiān líng
xiá yuán   lǒng shuǐ qíng
wèi chóu rén ěr   jiē wèi cháng duàn shēng
qǐng kàn yuán shì   宿 yóu tíng
yīn tīng guī niǎo   shén ān níng
wèn jūn rán   dào shèng xīn píng
suī wèi nán qiān   zài cháng ān chéng
yún dào lái   yíng
qióng yǒu qián dìng   yōu jiāo zhēng
suǒ shì jūn   chí xiàn tiān tíng
suī yǒu huí tiān   náo zhī zhōng qīng
kuàng shǐ sān shí   nián shào yǒu zhí míng
xīn zhōng zhì   yǎn qián jué 祿 qīng
jūn ēn ruò   jūn wēi ruò léi tíng
tuì 退 gǒu miǎn nán   jìn qiú róng
zài huǒ biàn xìng   jīng shuāng shí sōng zhēn
zhǎn qín rèn sān chù   líng jūn zhǎng xǐng
huò dōng luò   biǎn guān xiàng nán jīng
zài bài què xià   cháng bié gōng qīng
jīng zhōu yòu fēi yuǎn   bàn yuè chéng
hàn shuǐ zhào tiān   chǔ shān chā yún qīng
jiāng líng shì zhū   chéng jiǔ táng
shuí wèi qiǎn zhé   wèi fáng yóu shǎng xíng
rén shēng bǎi suì nèi   tiān zàn xíng
tài cāng   hǎi píng
shēn wěi xiāo yáo piān   xīn tóu tuó jīng
shàng shēng guān   níng wèi chǒng jīng  
zhōng huái gǒu yǒu zhǔ   wài ān néng yíng
rèn guī   shēng shēng dào míng