和述古冬日牡丹四首

宋代 蘇軾
一朵妖紅翠欲流,春光回照雪霜羞。 化工只欲呈新巧,不放閒花得少休。 花開時節雨連風,卻向霜余染爛紅。 漏泄春光私一物,此心未信出天工。 當時只道鶴林仙,能遣秋花發杜鵑。 誰信詩能回造化,直教霜卉放春妍。 不分清霜入小園,故將詩律變寒暄。 使君欲見藍關詠,更倩韓郎為染根。
duǒ yāo hóng cuì liú   chūn guāng huí zhào xuě shuāng xiū  
huà gōng zhǐ chéng xīn qiǎo   fàng xián huā shǎo xiū  
huā kāi shí jié lián fēng   què xiàng shuāng rǎn làn hóng  
lòu xiè chūn guāng   xīn wèi xìn chū tiān gōng  
dāng shí zhī dào lín xiān   néng qiǎn qiū huā juān  
shuí xìn shī néng huí zào huà   zhí jiào shuāng huì fàng chūn yán  
fēn qīng shuāng xiǎo yuán   jiāng shī biàn hán xuān  
shǐ 使 jūn jiàn lán guān yǒng   gèng qiàn hán láng wèi rǎn gēn