和叔崇

宋代 王柏
人心乘氣機,投閒肆馳逐。 飛天忽淪淵,忘生以徇欲。 大而名節喪,甚者邦家覆。 一狂方寸亂,一安萬事足。 簞瓢樂陋巷,粱肉怕書腹。 天時工用深,舉動自絕谷。 倀倀無所守,有為皆碌碌。 一墮荊榛中,終身困躑躅。 世事豈有常,烏可執卷贖。 學問在我毋自棄,富貴在天毋自辱。
rén xīn chéng   tóu xián chí zhú  
fēi tiān lún yuān   wàng shēng xùn  
ér míng jié sàng   shèn zhě bāng jiā  
kuáng fāng cùn luàn   ān wàn shì  
dān piáo lòu xiàng   liáng ròu shū  
tiān shí gōng yòng shēn   dòng jué  
chāng 倀 chāng 倀 suǒ shǒu   yǒu wéi jiē  
duò jīng zhēn zhōng   zhōng shēn kùn zhí zhú  
shì shì yǒu cháng   zhí juǎn shú  
xué wèn zài   guì zài tiān