和雙溪三首

宋代 曹勛
戢戢青林萬籜龍,滿提煩貺囁嚅翁。 只宜放出長梢去,抹月披雲紫翠中。
qīng lín wàn tuò lóng   mǎn 滿 fán kuàng niè wēng
zhǐ fàng chū cháng shāo   yuè yún cuì zhōng