和史司直韻五首

宋代 吳潛
滕翁只道老非才,不料窮冬雪壯哉。 擬撥寒蔬尋早韭,試尋玉樹索寒梅。 孤汀錯認鶿為鷺,四野偏宜牟與來。 聞說廣鞮西北走,將軍已自播州回。
téng wēng zhī dào lǎo fēi cái   liào qióng dōng xuě zhuàng zāi  
hán shū xún zǎo jiǔ   shì xún shù suǒ hán méi  
tīng cuò rèn 鶿 wèi   piān móu lái  
wén shuō guǎng 西 běi zǒu   jiāng jūn zhōu huí