和世賞韻

明代 李東陽
偶陪寒日坐空庭,飯有胡麻藥有苓。霜菊多情留暮色,風禽無語墮疏翎。 階前藉草衣全濕,石上題詩酒盡醒。莫笑山公歸太早,秪緣多病想幽扃。
ǒu péi hán zuò kōng tíng   fàn yǒu yào yǒu líng shuāng duō qíng liú fēng   qín duò shū líng    
jiē qián cǎo quán shī   shí shàng shī jiǔ jǐn xǐng xiào shān gōng guī tài zǎo zhī   yuán duō bìng xiǎng yōu jiōng