和石及甫惠蔓菁子

宋代 曹勛
初疑堅固出毫端,漸認芳香實滿盤。 功已充盈過膏沐,擷應璀璨掬寒酸。 煩君玉粒炊圓碧,助我神庭並渥丹。 復似嬰兒當有漸,為增杞菊副朝餐。
chū jiān chū háo duān   jiàn rèn fāng xiāng shí mǎn 滿 pán
gōng chōng yíng guò gào   xié yīng cuǐ càn hán suān
fán jūn chuī yuán   zhù shén tíng bìng dān
shì yīng ér dāng yǒu jiàn   wèi zēng cháo cān