和聖俞庭菊

宋代 蘇舜欽
不謂花草稀,實愛菊色好。先時自封植,坐待秋氣老。 類妝翠羽枝,已喜金靨小。嚴霜發層英,益見化匠巧。 搖凝光艷落,折恐叢薄少。一日三四吟,一吟三四繞。 賞專情自迷,美極語難了。得書所賦詩,爛漫感懷抱。 朗詠償此心,清尊為之倒。
wèi huā cǎo   shí ài hǎo xiān shí fēng zhí   zuò dài qiū lǎo
lèi zhuāng cuì zhī   jīn xiǎo yán shuāng céng yīng   jiàn huà jiàng qiǎo
yáo níng guāng yàn luò   zhé kǒng cóng báo shǎo sān yín   yín sān rào
shǎng zhuān qíng   měi nán le shū suǒ shī   làn màn gǎn huái bào
lǎng yǒng cháng xīn   qīng zūn wèi zhī dào