和舍弟中秋月

宋代 黃庭堅
高秋搖落四十五,清都早霜凋桂叢。 纖塵不隔四維淨,寒光獨照萬象中。 少年氣與節物競,詩豪酒聖難爭鋒。 桓伊老驥思千里,尚能三弄當清風。 廣文陋儒嬾於事,浩歌不眠倚梧桐。 百憂生火作內熱,何時心與此月同。 後生晚出不勉學,從漢至今無揚雄。 天馬權奇大宛種,吾家阿熊風骨聳。 言詩已出靈運前,行身未聞孟軻勇。 明窗文字不取讀,蜘蛛結網塵堆壅。 少壯幾時夏已秋,待而成人吾木拱。 憐汝起予秋月篇,我衰安得筆如椽。 但使樽中常有酒,不辭坐上更無氈。 把詩問字為汝說,便當侯家歌舞筵。
gāo qiū yáo luò shí   qīng dōu zǎo shuāng diāo guì cóng
xiān chén wéi jìng   hán guāng zhào wàn xiàng zhōng
shào nián jié jìng   shī háo jiǔ shèng nán zhēng fēng
huán lǎo qiān   shàng néng sān nòng dāng qīng fēng
guǎng wén lòu lǎn shì   hào mián tóng
bǎi yōu shēng huǒ zuò nèi   shí xīn yuè tóng
hòu shēng wǎn chū miǎn xué   cóng hàn zhì jīn yáng xióng
tiān quán yuān zhǒng   jiā ā xióng fēng sǒng
yán shī chū líng yùn qián   xíng shēn wèi wén mèng yǒng
míng chuāng wén   zhī zhū jié wǎng chén duī yōng
shào zhuàng shí xià qiū   dài ér chéng rén gǒng
lián qiū yuè piān   shuāi ān chuán
dàn shǐ 使 zūn zhōng cháng yǒu jiǔ   zuò shàng gèng zhān
shī wèn wèi shuō   biàn 便 dāng hòu jiā yán