和散木韻 其二

明代 袁宏道
廢垣耘得作春畦,幽客時來載黍雞。蜀葛細裁三尺雪,吳瓶遠餉一封泥。 全家遏末封胡弟,半百高柔萊子妻。蔬水雖貧聊自解,幸無飢苦使兒啼。
fèi yuán yún zuò chūn   yōu shí lái zài shǔ shǔ cái sān chǐ xuě   píng yuǎn xiǎng fēng    
quán jiā è fēng   bàn bǎi gāo róu lái shū shuǐ suī pín liáo jiě xìng   shǐ ér 使