和潤倅王太博林畔松

宋代 韓琦
鬱郁山頭翠色攢,就中高格出林端。霜凌勁節難摧抑,石纏危根任屈盤。 古鬣自隨仙日老,孤風不入俗人看。時來匠者須回顧,且稟幽姿待歲寒。
shān tóu cuì zǎn   jiù zhōng gāo chū lín duān shuāng líng jìn jié nán cuī shí   chán wēi gēn rèn pán    
liè suí xiān lǎo   fēng rén kàn shí lái jiàng zhě huí qiě   bǐng yōu dài 姿 suì hán