和汝霖三首

宋代 胡寅
聖門功業海同深,大禹猶曾惜寸陰。 知有詩書消永日,不將狐貉愧寒衾。 定心應已觀川逝,闊步何須嘆陸沉。 聞道北山蘭正好,果堪紉佩即幽尋。
shèng mén gōng hǎi tóng shēn   yóu céng cùn yīn
zhī yǒu shī shū xiāo yǒng   jiāng kuì hán qīn
dìng xīn yīng guān chuān shì   kuò tàn chén
wén dào běi shān lán zhèng hǎo   guǒ kān rèn pèi yōu xún