和阮亭《秋柳》詩原韻(四首選二)

清代 冒襄
南浦西風合斷魂,數枝清影立朱門。 可知春去渾無跡,忽地霜來漸有痕。 家世淒涼靈武殿,腰肢憔悴莫愁村。 曲中舊侶如相憶,急管哀箏與細論。 紅閨紫塞晝飛霜,顧影羞窺白玉塘。 近日心情惟短笛,當年花絮已空箱。 夢殘舞榭還歌榭,淚落岐王與薛王。 回首三春攀折苦,錯教根植善和坊。
nán 西 fēng duàn hún   shù zhī qīng yǐng zhū mén
zhī chūn hún   shuāng lái jiàn yǒu hén
jiā shì liáng líng diàn 殿   yāo zhī qiáo cuì chóu cūn
zhōng jiù xiāng   guǎn āi zhēng lùn
hóng guī sāi zhòu fēi shuāng   yǐng xiū kuī bái táng
jìn xīn qíng wéi duǎn   dāng nián huā kōng xiāng
mèng cán xiè hái xiè   lèi luò wáng xuē wáng
huí shǒu sān chūn pān zhé   cuò jiào gēn zhí shàn fāng