和人游嵩山十二題其十二·中峰

宋代 范仲淹
嵩高最高處,逸客偶登臨。 回看日月影,正得天地心。 念此非常游,千載一披襟。
sōng gāo zuì gāo chù   ǒu dēng lín
huí kàn yuè yǐng   zhèng tiān xīn
niàn fēi cháng yóu   qiān zǎi jīn