和人喜雨

宋代 梅堯臣
仲冬至仲春,陰隔久不雨。 耕農將失時,萌穎未出土。 帝心實焦勞,日夜不安處。 禱祠煩駿奔,肸饗杳無補。 帝時降金輿,遍款靈真宇。 百姓知帝勤,變愁為鼓舞。 和氣能致祥,是日雲蔽午。 夕風不鳴條,甘潤忽周普。 已見堯為君,安問誰為輔。
zhòng dōng zhì zhòng chūn   yīn jiǔ  
gēng nóng jiāng shī shí   méng yǐng wèi chū  
xīn shí jiāo láo   ān chǔ  
dǎo fán jùn 駿 bēn   xiǎng yǎo  
shí jiàng jīn 輿   biàn kuǎn líng zhēn  
bǎi xìng zhī qín   biàn chóu wèi  
néng zhì xiáng   shì yún  
fēng míng tiáo   gān rùn zhōu  
jiàn yáo wèi jūn   ān wèn shuí wèi