和人題倚江亭

宋代 曹勛
老去求閒計已疎,若尋多事即荊舒。 孤高簡澹為三益,淳白清涼共一虛。 有意煙雲供眼界,無心鳥雀下庭除。 茲亭未足為依泊,自是山中有舊廬。
lǎo qiú xián shū   ruò xún duō shì jīng shū
gāo jiǎn dàn wèi sān   chún bái qīng liáng gòng
yǒu yān yún gōng yǎn jiè   xīn niǎo què xià tíng chú
tíng wèi wèi   shì shān zhōng yǒu jiù