和人雙柏

宋代 王令
一時封植由誰力,萬古樵萊偶自全。 不惜以材同失地,好留更老共支天。 人疑久有神靈守,客愛生無雨露偏。 為語長松號孤勁,得秦封爵果何緣。
shí fēng zhí yóu shuí   wàn qiáo lái ǒu quán  
cái tóng shī   hǎo liú gēng lǎo gòng zhī tiān  
rén jiǔ yǒu shén líng shǒu   ài shēng piān  
wèi cháng sōng hào jìn   qín fēng jué guǒ yuán