和人惠詩二首

宋代 曹勛
憂患心知振古稀,北征讀盡少陵詩。 孰能狡兔謀三穴,且原鷦鷯寄一枝。 出隴麥苗憂客念,搖風柳色動春辭。 與公共作詩麾役,不害閒中故作痴。
yōu huàn xīn zhī zhèn   běi zhēng jǐn shǎo líng shī
shú néng jiǎo móu sān xué   qiě yuán jiāo liáo zhī
chū lǒng mài miáo yōu niàn   yáo fēng liǔ dòng chūn
gōng gòng zuò shī huī   hài xián zhōng zuò chī