和人感懷

宋代 李之儀
高山在平地,高山地焉知。明珠出深淵,明珠淵豈期。 高明屬在人,惟要須其時。物理固如此,了不差毫釐。 身世端自窘,歲月相奔馳。所以得黽勉,吾人惟能詩。 我非知詩者,平昔竊好之。每出每可愧,未易皆塤篪。 而君不我鄙,論極牙解頤。六年如一日,不取笑則疑。 彼烏足為計,有類寧同嗤。一朝召命至,閭里增光輝。 不曰人可賢,但從外物移。我賢君亦賢,誰能窮是非。 我欲挽君留,留君竟何為。聊作感慨別,肯效兒女悲。 陳人不自信,流品須維持。誰謂廊廟姿,如我品乃宜。 江充與丙吉,厚薄惟異施。其後七葉貂,陰功終表儀。 是等代不乏,浪爾分騧驪。時哉君何失,儀鳳方臨池。 為我寄聲謝,擊壤正自嬉。勉旃夔龍事,賡載冀勿隳。 立賢本無方,莫為陳言欺。
gāo shān zài píng   gāo shān yān zhī míng zhū chū shēn yuān   míng zhū yuān
gāo míng shǔ zài rén   wéi yào shí   liǎo chà háo
shēn shì duān jiǒng   suì yuè xiàng bēn chí suǒ mǐn miǎn   rén wéi néng shī
fēi zhī shī zhě   píng qiè hǎo zhī měi chū měi kuì   wèi jiē xūn chí
ér jūn   lùn jiě liù nián   xiào
wèi   yǒu lèi níng tóng chī zhāo zhào mìng zhì   zēng guāng huī
yuē rén xián   dàn cóng wài xián jūn xián   shuí néng qióng shì fēi
wǎn jūn liú   liú jūn jìng wéi liáo zuò gǎn kǎi bié   kěn xiào ér bēi
chén rén xìn   liú pǐn wéi chí shuí wèi láng miào 姿   pǐn nǎi
jiāng chōng bǐng   hòu báo wéi shī hòu diāo   yīn gōng zhōng biǎo
shì děng dài   làng ěr fēn guā shí zāi jūn shī   fèng fāng lín chí
wèi shēng xiè   rǎng zhèng miǎn zhān kuí lóng shì   gēng zǎi huī
xián běn fāng   wèi chén yán