和任夫人悟道

宋代 黃庭堅
夫亡子幼如月魄,摧盡蛾眉作詩客。 二十餘年刮地寒,見兒成人乃禪寂。 萬事新新不留故。 瘦藤六尺持門戶。 煩惱林中即是禪,更向何門覓重悟。
wáng yòu yuè   cuī jǐn é méi zuò shī  
èr shí nián guā hán   jiàn ér chéng rén nǎi chán  
wàn shì xīn xīn liú  
shòu téng liù chǐ chí mén  
fán nǎo lín zhōng shì chán   gèng xiàng mén zhòng