和人放魚

宋代 王令
春溪水暖綠蒲沉,兩兩游鱗躍紫金。 必以直釣應不得,果知非命亦何心。 舟吞遠海鯨鯢老,餌滿平湖網罟深。 縱爾豈知吾有意,渭川人去事難尋。
chūn shuǐ nuǎn chén   liǎng liǎng yóu lín yuè jīn  
zhí diào yīng   guǒ zhī fēi mìng xīn  
zhōu tūn yuǎn hǎi jīng lǎo   ěr mǎn 滿 píng wǎng shēn  
zòng ěr zhī yǒu   wèi chuān rén shì nán xún