和闕干雪中韻

宋代 李曾伯
夜來白鳳下天潢,幻得人間玉樣光。 萬里園林變春景,幾家籬客失秋香。 黃紬歌枕水為骨,紙帳吟梅鐵作腸。 爭似城南老夫婦,地爐相對擁蒲穰。
lái bái fèng xià tiān huáng   huàn rén jiān yàng guāng
wàn yuán lín biàn chūn jǐng   jiā shī qiū xiāng
huáng chóu zhěn shuǐ wèi   zhǐ zhàng yín méi tiě zuò cháng
zhēng chéng nán lǎo   xiāng duì yōng ráng