和葺芷雪韻

宋代 鄭清之
夸父逐日有餘力,驅萬白{鯢魚換蟲}飛練織。 連天照耀作夜明,涌池培堆驚壤息。 竹高已學槍頭勢,梅近猶能半面識。 坡翁笑效六一體,八章聯翩韻聲色。 麻衣忽見蜉蝣陣,硯池觀魚來紫石。 鄭谷祗解瘦寒句,江上漁蓑正披得。 何如囊錦生谷紋,兔園老筆陽春墨。
kuā zhú yǒu   wàn bái   { huàn chóng   } fēi liàn zhī  
lián tiān zhào yào 耀 zuò míng   yǒng chí péi duī jīng rǎng  
zhú gāo xué qiāng tóu shì   méi jìn yóu néng bàn miàn shí  
wēng xiào xiào liù   zhāng lián piān yùn shēng  
jiàn yóu zhèn   yàn chí guān lái shí  
zhèng zhī jiě shòu hán   jiāng shàng suō zhèng  
náng jǐn shēng wén   yuán lǎo yáng chūn