和綺翁游齊山寺次其韻

宋代 梅堯臣
蒼山南望截雲煙,中有紺宇通諸天。 長橋直度清溪水,寒湖收潦曠平田。 古木陰森大堤上,千峰濃淡高樓前。 龍筍未迸角出縮,虎石亂踞筋拳攣。 陰崖乳泉濕苔蘚,陽穀暖氣留蘭荃。 澗戶曉辟煙的的,松軒夜啟月娟娟。 聞有謫僊乘興入,飄然欲拍洪崖肩。 玩游逐勝不覺遠,露奇發怪工無全。 捫蘿但識康樂徑,飲酒安問遠公禪。 清猿不到俗士耳,香草已入騷人篇。 水鳥念佛次淨界,野鹿銜花來象筵。 在昔探賞猶可數,深景秀句今得傳。 辭韻險絕茲所駭,何特杜牧專當年。 重以平淡若古樂,聽之疏越如朱弦。 秘藏褚中為不朽,咨諏坐上皆曰然。 誰意麤官獲此貺,洗去鄙吝空池邊。 聊欲報言罕驛使,春郊唯見雁連連。
cāng shān nán wàng jié yún yān   zhōng yǒu gàn tōng zhū tiān  
cháng qiáo zhí qīng shuǐ   hán shōu lǎo kuàng píng tián  
yīn sēn shàng   qiān fēng nóng dàn gāo lóu qián  
lóng sǔn wèi bèng jiǎo chū suō   shí luàn jīn quán luán  
yīn quán shī tái xiǎn   yáng nuǎn liú lán quán  
jiàn xiǎo yān   sōng xuān yuè juān juān  
wén yǒu zhé xiān chéng xìng   piāo rán pāi hóng jiān  
wán yóu zhú shèng jué yuǎn   guài gōng quán  
mén luó dàn shí kāng jìng   yǐn jiǔ ān wèn yuǎn gōng chán  
qīng yuán dào shì ěr   xiāng cǎo sāo rén piān  
shuǐ niǎo niàn jìng jiè   鹿 xián huā lái xiàng yán  
zài tàn shǎng yóu shǔ   shēn jǐng xiù jīn chuán  
yùn xiǎn jué suǒ hài   zhuān dāng nián  
zhòng píng dàn ruò   tīng zhī shū yuè zhū xián  
cáng chǔ zhōng wèi xiǔ   zōu zuò shàng jiē yuē rán  
shuí guān huò kuàng   lìn kōng chí biān  
liáo bào yán hǎn shǐ 使   chūn jiāo wéi jiàn yàn lián lián