和丘宗卿贈長句之韻

宋代 楊萬里
君入修門才一見,我出修門風颳面。 皈來急問有新詩,勺勺舉似君不疑。 殿門握手冠纓絕,煙如雲破瞻秋月。 老懷勃鬱久不開,為君傾豁情既竭。 君詩元自過黃初,古雅可敬麗可娛。 詩壇端是一敵國,乃不自惜下取予。 向來交遊半生死,悼往喜喜同彼此。 老夫懶性不便書,毛穎為君浴清泚。 聖賢何時同一中,縰談社鷰與秋鴻。 芒鞋藤杖尋春風,天竺靈隱九里松。 古來樂事天慳與,怪珍未必逢良賈。 即今又欲駕官船,淮水中流送歸虜。 金山獨上妙高台,再與海若相詼諧。 歸時藉手無一字,教君笑殺老誠齋。
jūn xiū mén cái jiàn   chū xiū mén fēng guā miàn  
guī lái wèn yǒu xīn shī   sháo sháo jūn  
diàn 殿 mén shǒu guān yīng jué   yān yún zhān qiū yuè  
lǎo huái jiǔ kāi   wèi jūn qīng huō qíng jié  
jūn shī yuán guò huáng chū   jìng  
shī tán duān shì guó   nǎi xià  
xiàng lái jiāo yóu bàn shēng   dào wǎng tóng  
lǎo lǎn xìng biàn 便 shū   máo yǐng wèi jūn qīng  
shèng xián shí tóng zhōng   tán shè yàn qiū hóng  
máng xié téng zhàng xún chūn fēng   tiān zhú líng yǐn jiǔ sōng  
lái shì tiān qiān   guài zhēn wèi féng liáng  
jīn yòu jià guān chuán   huái shuǐ zhōng liú sòng guī  
jīn shān shàng miào gāo tái   zài hǎi ruò xiāng huī xié  
guī shí shǒu   jiào jūn xiào shā lǎo chéng zhāi