和秦武昌赤壁懷古韻
楚雲荊樹擁嵯峨,一棹曾沖萬里波。時代不同嗟我晚,江山如此奈人何。
地從割據終全盛,天遣文章為不磨。聞說宦遊兼弔古,鶴樓東下水聲多。
chǔ
楚
yún
雲
jīng
荊
shù
樹
yōng
擁
cuó
嵯
é
峨
,
yī
一
zhào
棹
céng
曾
chōng
沖
wàn
萬
lǐ
里
bō
波
shí
。
dài
時
bù
代
tóng
不
jiē
同
wǒ
嗟
wǎn
我
jiāng
晚
,
shān
江
rú
山
cǐ
如
nài
此
rén
奈
hé
人
何
。
dì
地
cóng
從
gē
割
jù
據
zhōng
終
quán
全
shèng
盛
,
tiān
天
qiǎn
遣
wén
文
zhāng
章
wèi
為
bù
不
mó
磨
wén
。
shuō
聞
huàn
說
yóu
宦
jiān
游
diào
兼
gǔ
吊
hè
古
,
lóu
鶴
dōng
樓
xià
東
shuǐ
下
shēng
水
duō
聲
多
。