和前韻

宋代 劉攽
雪寒常怯月邊朝,乍起東風拂敝貂。銀勝綵幡分節物,宿雲晨霧凝璇霄。 君為特達千金璧,我是衰遲百尺條。叩缶烏烏聊快耳,寧知報響得咸韶。
xuě hán cháng qiè yuè biān cháo   zhà dōng fēng diāo yín shèng cǎi fān fēn jié   yún 宿 chén níng xuán xiāo    
jūn wèi qiān jīn   shì shuāi chí bǎi chǐ tiáo kòu fǒu liáo kuài ěr níng   zhī bào xiǎng xián sháo