和謙受始見塞雪詩

明代 釋函可
寒天難曙角聲催,被薄風停雪又來。窖臥六年僧已老,窗飛數點客方猜。 乍如浪濺錢塘月,安得香飄庾嶺梅。賦罷不妨乘興過,撥開糞火倒殘杯。
hán tiān nán shǔ jiǎo shēng cuī   bèi báo fēng tíng xuě yòu lái jiào liù nián sēng lǎo chuāng   fēi shǔ diǎn fāng cāi    
zhà làng jiàn qián táng yuè   ān xiāng piāo lǐng méi fáng chéng xìng guò   kāi fèn huǒ dào cán bēi