和前人小桃源韻

宋代 王柏
二初何如人,夫豈古隱士。 道成遡泬寥,羊臥不再起。 鸞鶴舞松聲,蕭騷快心耳。 金灶清塵生,余丹不輕委。 我來桃源游,直窮路所止。 飛蘿搖春煙,素雪噴清泚。 了無一根桃,此名安可紀。 豈是牧羊兒,即劉阮二子。 不然命名者,亦別有深旨。 何時架草堂,深入此山里。 翛然逃世慮,煉魄繼遐軌。
èr chū rén   yǐn shì  
dào chéng jué liáo   yáng zài  
luán sōng shēng   xiāo sāo kuài xīn ěr  
jīn zào qīng chén shēng   dān qīng wěi  
lái táo yuán yóu   zhí qióng suǒ zhǐ  
fēi luó yáo chūn yān   xuě pēn qīng  
liǎo gēn táo   míng ān  
shì yáng ér   liú ruǎn èr zi  
rán mìng míng zhě   bié yǒu shēn zhǐ  
shí jià cǎo táng   shēn shān  
xiāo rán táo shì   liàn xiá guǐ