和錢倅秋晚登帢幘亭

宋代 吳芾
滿目悲涼意,憑誰斷送秋。 尋僧求竹舍,俯檻得江流。 天末高低雁,波間出沒鷗。 時危身侷促,卻羨汝無愁。
mǎn 滿 bēi liáng   píng shuí duàn sòng qiū  
xún sēng qiú zhú shě   kǎn jiāng liú  
tiān gāo yàn   jiān chū ōu  
shí wēi shēn   què xiàn chóu